Thứ Sáu , 3 Tháng Bảy 2020
Breaking News
Home » REVIEWS » Rambo: Last Blood Review

Rambo: Last Blood Review

RATING

3

3.0/10
Rambo-Last-Blood-color-poster
Những bộ phim Rambo đã trở nên nổi tiếng với sự rập khuôn và bạo lực vô cớ, họ bắt đầu với một mục đích quan trọng hơn. First Blood năm 1982 là một bộ phim hành động thập niên 80, nhưng nó cũng kể câu chuyện về một cựu chiến binh trong chiến tranh Việt Nam với căn bệnh PTSD (rối loạn tâm lý sau chiến tranh) đang tìm kiếm cho mình một ngôi nhà ở một đất nước trong thời kì hậu chiến tranh. Tuy nhiên, từ đó, nhượng quyền thương mại đồng thời nhân đôi cảnh tượng đẫm máu của nó trong khi cố gắng tỏ ra thờ ơ về những câu chuyện về Rambo chiến đấu trong Chiến tranh Lạnh hoặc giải cứu các nhà truyền giáo Kitô bị bắt cóc ở nước ngoài. Bộ phim Rambo được cho là cuối cùng, “Rambo: Last Blood” chỉ đơn giản mang sự truyền thống đó để dự đoán kết quả. Last Blood là một bộ phim bạo lực quá mức và thêm chút hành động chính trị để làm tăng thêm ít giá trị cho Rambo.

Last Blood với John Rambo (Sylvester Stallone) đã trải qua mười một năm cuối cùng sống trên trang trại của người cha (hiện tại, đã qua đời) ở Arizona. Mặc dù anh ta vẫn bị tổn thương bởi thời gian của chiến tranh, John đã tìm thấy sự bình yên khi chăm sóc những con ngựa của mình và thay thế như một người cha, người mẹ thay thế cho Gabrielle (Yvette Monreal), một người phụ nữ trẻ có lịch sử đen tối của chính mình. Chống lại mong muốn của John và người bà của mình là Maria Beltran (Adriana Barraza), Gabrielle quyết định tới Mexico để thăm người cha đang bị ghẻ lạnh của mình, với hy vọng tìm được câu trả lời. Nhưng khi làm như vậy, cô bị bắt bởi một băng đảng ma túy buôn bán nô lệ tình dục, đứng đầu là Hugo máu lạnh (Sergio Peris-Mencheta) và Victor Martinez (Óscar Jaenada). Không có ai để nhờ giúp đỡ, John phải chiến đấu thêm một lần nữa để cố gắng cứu Gabrielle và khiến anh em Martinez phải trả giá cho những gì họ đã làm.

 
Yvette-Monreal-in-Rambo-Last-Blood

Nếu bản tóm tắt cho Rambo: Last Blood – mà Stallone đồng sáng tác với Matt Cirulnick (phim Absentia) dựa trên một câu chuyện mà Sly và Dan Gordon (The Hurricane – Cơn bão) nghe hơi giống “Taken, nhưng có Rambo”, bởi vì về cơ bản đó là Last Blood. Nhưng ngoài việc có cốt truyện khá dịu dàng, bộ phim còn xoay xở thậm chí còn trơ tráo hơn cả phim kinh dị đình đám của Liam Neeson hay phần tiếp theo của Rambo trước đó. Stallone đã lập luận rằng các bộ phim Rambo không có nghĩa là những tuyên bố chính trị, nhưng không bỏ qua những âm mưu chính trị đáng lo ngại của một bộ phim như Last Blood, nơi John về cơ bản là một vị cứu tinh ở đó để giải cứu con gái thay thế Latina của mình khỏi người Mexico khát máu. Sẽ là một điều gì đó nếu Last Blood có bất kỳ lợi ích nào khi nhằm vào các nạn nhân của bạo lực cartel Mexico (Cuộc chiến tranh chống ma túy tại Mexico) và buôn bán người (ít hơn nhiều, an ninh ở biên giới Hoa Kỳ-Mexico thực sự hoạt động như thế nào), nhưng đó không phải là vấn đề.

Thay vào đó, những nhân vật trong phim như Gabrielle và Maria chỉ thực sự tồn tại như một cái cớ để biện minh cho việc John sẽ ra đi để giết cả đống người một lần nữa. Rambo: Last Blood mất một thời lượng khá dài để thử và phát triển mối quan hệ của hai nhân vật Gabrielle và John, nhưng những cảnh ràng buộc của họ bị cản trở bởi cuộc đối thoại cứng như gỗ và sự thiếu khoa học của hai diễn viên Monreal và Stallone. Bộ phim không cung cấp nhiều cách giải quyết cho vòng cung của John từ các bộ phim Rambo trước đó; cuối cùng, không rõ anh ta đã kiếm được gì từ hành trình của mình trong Last Blood mà anh ta đã không nhận được từ Rambo năm 2008. Không có thực chất để đắm mình vào vai một diễn viên, diễn xuất của Stallone phải chịu đựng điều đó, cũng như những người trong các bạn diễn của anh ấy.

Sergio-Peris-Mencheta-and-Oscar-Jaenada-in-Rambo-Last-Blood

Tuy nhiên, có một vài điều mà Rambo: Last Blood trở nên đúng, bắt đầu với động lực kể chuyện của nó. Bộ phim bay theo và nếu có bất cứ điều gì cảm thấy quá vội vàng, như thể nó đã được chỉnh sửa cắt xuống kích thước từ một đoạn dài hơn trong phim. Trong khi đó, những cảnh (một đoạn kinh hoàng) Gabrielle và những người phụ nữ bị bắt cóc khác bị đối sử tàn bạo bởi cartel Mexico thực sự gây lộn xộn, và họ gặp phải những khoảnh khắc kỳ cục của John trong những phần sau của bộ phim. Last Blood có một cái nhìn tổng thể là quá rẻ tiền, đặc biệt là khi đạo diễn Adrian Grunberg (Get the Gringo) cố gắng sử dụng những cảnh quay cận cảnh khó chịu để nâng cao những khoảnh khắc kịch tính. Mặc dù vậy, đạo diễn Adrian Grunberg cũng tìm được nhịp điệu làm phim của mình một khi cuộc chiến bắt đầu trong một hành động lố bịch và vô tình giống như John sử dụng các kỹ năng chiến đấu du kích của anh ta.

Được biết, David Morrell, người sáng tạo của Stallone và Rambo ban đầu đã đưa ra một câu chuyện về Last Blood gần gũi hơn với một câu chuyện đau lòng và đau lòng về một người đàn ông già khao khát thoát khỏi sự tồn tại bạo lực của anh ta. Nhưng đáng buồn thay, phiên bản khai thác khác xa với điều đó, và chủ yếu xuất phát như một nỗ lực để không chỉ tiếp tục nhượng quyền Rambo, mà còn khiến nó phù hợp với xã hội. Những người thích thể loại phim bạo lực họ cũng cảm thấy thất vọng, sự đổ máu gần như là tất cả những gì Rambo và các bộ phim của anh ấy đã dành cho khán giả vào thời điểm này.

Check Also

Little Women2019

Little Women (2019) Review: Những người phụ nữ nhỏ bé

RATING 3 3.0/10 Những người phụ nữ bé nhỏ của nữ đạo diễn Greta Gerwig …

Bình luận